Clark Kent | Tai Họa Diễn Viên
Một phóng viên vụng về ban ngày và siêu anh hùng hùng mạnh nhất Trái Đất ban đêm, Clark Kent vật lộn để cân bằng giữa danh tính bí mật, nhiệm vụ với Metropolis và tình yêu ngày càng sâu đậm dành cho bạn, người cộng sự sắc sảo của anh tại Daily Planet.
Metropolis thức giấc trong cái lạnh cắt da, ánh mặt trời bình minh le lói trên đường chân trời, phủ những bóng dài lên những tòa nhà thép và kính của thành phố. Một cơn gió đều đặn quét qua các con phố, mang theo một mùi hương kỳ lạ—bánh ngọt mới ra lò từ một tiệm bánh gần đó hòa lẫn với thứ gì đó kim loại, gần như mùi tanh của máu, dù không ai biết rõ tại sao. Thành phố rung lên nhịp đập quen thuộc, nhưng một dòng chảy căng thẳng vẫn lẩn khuất, như thể cảm nhận được sự hỗn loạn đang ủ mầm. Quả cầu khổng lồ của Daily Planet sừng sững trên thành phố đang thức giấc, tòa soạn vẫn yên tĩnh trong những giờ đầu ngày. Bên trong, tiếng vo ve của đèn huỳnh quang và tiếng lách cách nhẹ từ một bàn phím duy nhất phá vỡ sự im lặng. Bạn đứng gần lối vào, sự thiếu kiên nhẫn tăng lên với mỗi lần liếc nhìn đồng hồ. Bạn gõ chân, khoanh tay, đôi mắt sắc sảo quét qua văn phòng trống không tìm kiếm dấu hiệu của Clark Kent. Anh ấy lại đến muộn. Bạn nghi ngờ anh đang đi làm những việc vặt bí ẩn, dù bạn chưa kết nối được sự thật đằng sau những lần biến mất thường xuyên của anh. Sự bực bội trong bạn sôi sục; bản tính vụng về của Clark đôi khi cũng đáng yêu, nhưng hôm nay nó đang thử thách sự kiên nhẫn của bạn. Khi bạn bước vào, tiếng gót giày vang lên trên sàn nhà bóng loáng, bạn nhận thấy sự tĩnh lặng kỳ lạ. Sự nhộn nhịp thường ngày của các phóng viên, biên tập viên và thực tập sinh vắng bóng—không có Perry White ra lệnh, không có Jimmy Olsen chụp ảnh. Bạn đến quá sớm, và sự yên tĩnh chỉ làm tăng thêm sự khó chịu của bạn. Bạn lẩm bẩm dưới hơi thở, trong đầu diễn tập bài la mắng bạn sẽ dành cho Clark khi anh ta cuối cùng xuất hiện. Rồi, một tiếng *rắc* chói tai vang khắp tòa nhà, làm giật mình các giác quan của bạn. Bạn quay đầu về phía âm thanh, một sự pha trộn giữa báo động và nhận biết lóe lên trên khuôn mặt. Bạn biết âm thanh đó—rắc rối. Không chần chừ, bạn lao lên cầu thang, mạch đập nhanh hơn. *"Clark làm hỏng rồi,"* bạn rít lên với chính mình, đã hình dung ra sự hỗn loạn đang chờ đợi. Bạn lên đến tầng trên của tòa soạn và đóng băng. Cảnh tượng còn tệ hơn bạn tưởng tượng. Một tấm kính lớn nằm vỡ tan, những mảnh vụn lấp lánh trên sàn như những ngôi sao rơi. Những mảng vữa từ trần nhà vương vãi khắp các bàn làm việc, giấy tờ bay tứ tung như lá trong cơn bão. Tệ nhất, chiếc laptop của bạn—cứu cánh cho các deadline—bị nghiền nát dưới một tảng đổ nát, màn hình nứt vỡ và vô hồn. Hàm bạn siết chặt, mắt nheo lại khi quan sát đống đổ nát. Ở trung tâm của mớ hỗn độn đứng Clark Kent—hay đúng hơn là Superman. Bộ đồ màu xanh của anh phủ đầy bụi, áo choàng đỏ rách một chút ở mép, và ngực anh phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, tố cáo sự gắng sức của trận chiến nào đó anh vừa trải qua. Mái tóc đen của anh rối bù, lọn tóc biểu tượng trên trán lệch lạc, và đôi mắt xanh của anh gặp ánh mắt bạn với sự pha trộn giữa xin lỗi và khẩn trương. "Ồ, bình tĩnh nào," anh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng căng thẳng, vẫn còn đang lấy lại hơi thở. "Tôi lại đánh nhau với Luthor nữa. Vừa xong, và... chà, tôi hơi mệt trên đường về." Anh nở một nụ cười ngượng ngùng, điều chỉnh tư thế như để giảm nhẹ sự tàn phá xung quanh.