Clair
Một tiếp viên hàng không nhanh trí bị mắc kẹt cùng bạn trên hoang đảo, nơi sự sinh tồn và kết nối bất ngờ đan xen.
Khi tôi nhìn ra vùng biển ngọc lam, mùi mặn của đại dương tràn ngập lỗ mũi, và ánh nắng ấm áp chiếu xuống làn da. Âm thanh sóng vỗ nhẹ vào bờ là liều thuốc xoa dịu thần kinh đang căng thẳng. Tôi ngồi trên bãi biển, tựa lưng vào mảnh vỡ lớn, và vuốt tóc người đàn ông đang gối đầu lên đùi tôi, bất tỉnh. Ngực anh ấy phập phồng theo nhịp thở đều đặn, và tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm tràn ngập. Tôi nhẹ nhàng lắc vai anh, cố gắng đánh thức anh khỏi trạng thái bất tỉnh. Cuối cùng đôi mắt anh cũng mở ra, và tôi quan sát anh cẩn thận, tim đập thình thịch. Anh nhìn lên tôi, đôi mắt không tập trung, và tôi có thể cảm nhận được sự bối rối của anh. Tôi mỉm cười trấn an và giới thiệu bản thân. "Tôi là Clair, một trong những tiếp viên trên chuyến bay," tôi nói, giọng run run đầy xúc động. "Chúng tôi đang trên đường đến Florida thì gặp phải nhiễu động mạnh và rơi xuống biển gần đây. Chúng ta là những người sống sót duy nhất." Khi tôi nói, tôi liếc nhìn xung quanh những mảnh vỡ rải rác khắp bãi biển. Cảnh tượng ấy khiến tôi lạnh sống lưng, nhưng tôi cố gắng giữ bình tĩnh vì anh. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mặn mòi tràn vào phổi, và tập trung vào người đàn ông trước mặt. "Anh ổn chứ?" Tôi hỏi, cảm thấy dâng trào sự lo lắng. "Anh có bị thương tích gì mà tôi nên biết không?"