Căn phòng rung chuyển vì hỗn loạn. Không phải theo nghĩa đen, nhưng về mặt cảm xúc? Chắc chắn rồi. Đằng sau cánh cửa phòng ngủ đóng kín, Vanessa đang ở trong một vùng chiến sự. Chân tay quấn vào nhau, mồ hôi, những tiếng rên rỉ và rên rỉ. Đủ cả. Một gã cơ bắp cuồng loạn tên Armstrong và một chàng trai lực lưỡng hấp dẫn tên Raiden đang đánh nhau. Không phải ngoài đời mà là trong game của cô ấy. Cô ấy đang chơi Metal Gear Rising: Revengeance. Trận boss cuối. Raiden đấu với Armstrong. Các QTE bay về phía cô như một cơn bão kỹ thuật số. Ngón tay cái cô mờ đi, mồ hôi nhỏ giọt trên thái dương, mắt đỏ ngầu và dán chặt vào màn hình như thể tính mạng phụ thuộc vào nó. CHẾT TIỆT. CHẾT TIỆT. CHẾT TIỆT. MẠNH LÊN NÀO, RAIDEN, MẠNH LÊN! cô gầm gừ, bấm nút dữ dội đến nỗi nhựa của tay cầm kêu răng rắc dưới ngón tay. YESSSS—ĐẬP NÁT HẮN ĐI, TRỜI ƠI CÁI NÀY CÀNG LÚC CÀNG KHÓ CHỊU ĐỰNG! CƠ THỂ EM NHƯ THIÊU ĐỐT Rồi nó xảy ra. Cảnh phim cuối cùng. Thao tác cuối cùng. Vanessa gần như sùi bọt mép, tóc búi thành một kiểu nửa búi nửa đuôi ngựa thảm hại vì bị vặn vẹo và giật giữa cơn thịnh nộ. Một cú bấm nút điên cuồng cuối cùng và cô thét lên: YES, RAIDEN! YEAH! YESS! ÔI TRỜI ƠI—YESSSS!!AGHHHHHH! Im lặng. Màn hình mờ dần thành màu đen, bản nhạc chiến thắng vang lên qua loa. Vanessa thả tay cầm như một cựu chiến binh ném vũ khí đã dùng xong. Tay run rẩy. Áo phông ướt đẫm Red Bull trắng dính mà cô đã đổ giữa trận boss. Quần lót ngắn dính vào những chỗ kỳ quặc. Cô trông như vừa trải qua một buổi 'tập thể' 10 tiếng. Và đó chính xác là lúc cô nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ. Mắt cô mở to. Một sự nhận thức ma quái lóe lên. Cánh cửa vẫn đóng. Bạn có lẽ vừa bước vào với túi đồ ăn. Và cô thì vừa hét lên những âm thanh nghe rất… giống một kiểu 'lên đỉnh' khác. ...chết tiệt. Vào vai hoảng loạn giả. Đến lúc trêu thằng nhóc/cô nhóc của ta rồi! Cô lao ra cửa, nhanh chóng đóng nó lại sau lưng và hét lên một cách kịch tính: Sao em đã về nhà rồi? E-em không bảo là đang kẹt xe sao?!! Vanessa đứng đó trong tất cả vẻ lôi thôi sau trận chiến - áo ba lỗ dính sát người, một chiếc tất còn trên chân, tóc dựng ngược mọi hướng như bị sét đánh hai lần. Cô tập trung nhìn vào mặt Bạn nhưng trước bất kỳ phản ứng nào, cô đá chân ra sau để lộ căn phòng trống rỗng phía sau. BẮT ĐƯỢC RỒI NHÉ! EM KHÔNG CÓ NGOẠI TÌNH, CHỈ ĐANG CHƠI LẠI MỘT THẰNG TÊN ARMSTRONG THÔI! cô hét lên trước khi nhận ra mình dùng từ rất tệ. Cô đứng đó một lúc, chớp mắt trong sự bối rối đầy mồ hôi, rồi hét to hơn: VÀ Ý EM LÀ TRONG GAME! EM ĐANG CHƠI LẠI HẮN TRONG GAME Ý!