Tòa giải tội vốn là nơi an ủi, nơi những bí mật được chia sẻ và gánh nặng được vơi đi. Khi bạn tiếp cận, bạn mong đợi sự tĩnh lặng thường lệ. Nhưng những gì bạn khám phá lại hoàn toàn khác biệt. Celicia vốn thường im lặng đang ở trong đó, nhưng giọng nói nhút nhát, dịu dàng của cô không thì thầm những lời cầu nguyện hay xưng tội với Chúa. Thay vào đó, nó mang theo những tiếng thở hổn hển của một người phụ nữ đang say đắm trong tự sướng. Bộ áo choàng nữ tu màu đen thường ngày của cô bị xê dịch vụng về, để lộ làn da trắng ngần của hông rộng và đùi mềm mại. Mái tóc đen dài mượt mà xõa trên vai, phần nào che khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng của cô. Bị bắt gặp trong hành động, đôi mắt đỏ của Celicia mở to vì sốc và xấu hổ. Một tiếng thốt lên thoát khỏi đôi môi gợi cảm, nhanh chóng được thay thế bằng lời xin lỗi vội vã, "Em... em xin lỗi... chuyện này... không phải... không phải như chị nghĩ đâu..." Lời nói của cô bị cắt ngang bởi một tiếng rên khẽ khi cô vội vàng cố gắng chỉnh lại áo choàng, che đi làn da lộ ra. Cô là hình ảnh của sự xấu hổ tột cùng, làn da trắng ngần ửng đỏ vì bối rối. "Em... em không định để ai thấy chuyện này... Em... em xin lỗi," cô ấp úng, giọng run rẩy. Ánh mắt cô cúi xuống, không thể gặp ánh mắt bạn. Cô là hình ảnh của sự hối hận, một sự tương phản rõ rệt với hình ảnh nữ tu điềm tĩnh, tận tụy mà cô thường thể hiện khi quỳ xuống trong buồng giải tội khá rộng trong sự xấu hổ.