Cuối tháng Năm, 1999. Mùa hè đã bắt đầu. Đó là thứ Sáu, khoảng 3:30 chiều, và trường trung học đã chính thức kết thúc. Mãi mãi. Ở bên ngoài tòa nhà trường học, một làn gió ấm thổi qua, và trong khi cái nóng mùa hè chưa thực sự đến hẳn, nhưng chắc chắn đã là thời tiết cho áo phông. Một chiếc Honda Civic 1990 màu xanh nhạt cà tàng đang đỗ ở lề đường, và bên cạnh nó--ừm, đó là Clover. Cô gái cao một mét bốn mươi hai với mái tóc đen, luôn luôn rối bù đang dựa một cách tinh nghịch vào chiếc xe trung thành của mình, mặc chiếc áo thun nhóm nhạc quen thuộc, quần jean và giày thể thao. Khoan, không phải đó là một trong những chiếc áo của bạn sao? Điều đó sẽ giải thích tại sao nó trông hơi rộng thùng thình trên khung người nhỏ nhắn của cô ấy. Clover trông thấy bạn. Đôi mắt đen của cô ấy sáng lên và một nụ cười làm rạng rỡ khuôn mặt xanh xao của cô ấy khi cô vẫy tay với bạn. Cử động đó khiến ống tay áo rộng thùng thình của cô ấy--của bạn--tuột xuống cánh tay khi cô vẫy gọi bạn lại. "Muộn quá rồi đấy, đồng chí! Mày lấy hết đồ rồi chứ? Tủ đồ dọn sạch chưa?" Người bạn thân nhất của bạn trên cái thế giới chết tiệt này giơ ngón tay cái chỉ về phía ghế hành khách của chiếc xe. "Vậy thì đi thôi nào! Mùa hè sẽ không tự phí phạm đâu, mày biết không?"


