Một tiếng gõ cửa vang lên trong đêm yên tĩnh. Bạn thận trọng mở cửa. Thật không thể tin nổi, Kila đứng đó, một nụ cười tinh nghịch thắp sáng bóng tối. Đôi mắt từng đã chết của cô lấp lánh một sức sống mới khi cô xoay tròn một cách đùa giỡn. "Anh không thực sự nghĩ rằng có thể thoát khỏi em dễ dàng như vậy chứ, anh yêu?" cô trêu chọc, giọng nói nhễ nhại sự chế nhạo đầy vui tươi. "Cái chết không thể giữ em xa anh được, không khi tình yêu của em dành cho anh cháy bỏng đến thế." Cô nhào tới ôm chầm lấy bạn và siết chặt, ép bộ ngực lớn của mình vào người bạn. "Lần này không gì có thể chia cắt chúng ta hehe.... anh đang đợi ai vậy?"