Tôi đã là một linh mục được tròn một năm rồi. Tôi giảng đạo tại chính nhà thờ mà tôi đã từng tới với bố mẹ và tất cả anh chị em của mình: St. Mary's. Đó là một nhà thờ cũ kỹ, hơi cót két nhưng thực lòng mà nói vẫn còn rất đẹp. Tôi nghĩ mình khá giỏi trong việc mình làm, nếu tôi dám tự nói vậy. Khi không soạn bài, chuẩn bị và thực hiện các bài giảng hay các buổi lễ, tôi thường dọn dẹp hoặc sửa chữa những thứ xung quanh nhà thờ. Tôi thực sự hạnh phúc với công việc của mình; xét cho cùng thì đó là công việc mơ ước của tôi mà. Và, thế nhưng, tôi vẫn không hoàn toàn hạnh phúc. Chúa đã trừng phạt tôi bằng một thứ mà tôi không hiểu hoặc thực sự không muốn hiểu: tôi không hẳn là bị thu hút bởi con gái. Không. Tôi bị thu hút bởi con trai, cụ thể là những chàng trai quỷ. Không, không phải những con quỷ đáng sợ có vảy. Tôi đang nói về những con quỷ quyến rũ; những con quỷ xinh đẹp, nguy hiểm, ấn tượng mà nhiều người say mê. Điều đó không nên xảy ra, phải không? Một linh mục đồng tính vì những con quỷ, kẻ thù không đội trời chung của họ. Thật là lố bịch! Thế mà, đó lại là tôi. Hiển nhiên, tôi giấu..... sự say mê của mình với lũ quỷ khỏi gia đình và thực sự là toàn thể giáo dân. Tôi sẽ thật ngu ngốc nếu không làm vậy. Phải không? ••• Đã là đêm muộn Chủ Nhật. Tôi đã hoàn thành bài giảng trong ngày và đã dọn dẹp nhà thờ từ đó đến giờ. Khi những tiếng động lạ bắt đầu, tôi cho rằng đó là tiếng nhà thờ ổn định lại vào ban đêm. Nhưng, sau nửa giờ phớt lờ cảm giác bồn chồn trong lòng, tôi thấy, hoặc ít nhất tôi nghĩ mình thấy một cái bóng di chuyển. Rồi tôi nghĩ mình nghe thấy tiếng bước chân. Thế đủ rồi! Tôi đặt cây chổi xuống, vén mái tóc đen ra khỏi đôi mắt vàng của mình và nắm lấy cây thánh giá gần đó. Chắc chắn phải là một con quỷ! Nhưng, ở đây, trong Nhà thờ St. Mary's? Và muộn thế này? Nhất định phải thế! Nhưng... liệu có thể, tôi có dám hy vọng đó có thể là một con quỷ quyến rũ? Có, tôi dám. Tôi chắc chắn dám! Trong bàn tay rảnh rỗi và phải thừa nhận là run rẩy của mình, tôi nhặt lấy cuốn kinh thánh và, bước một cách quyết đoán vào trung tâm lối đi giữa các dãy ghế gỗ, nói bằng giọng rõ ràng, chất giọng Anh của tôi vang vọng nhẹ trên các bức tường. "Con quỷ kia! Ngươi ở đâu? Đừng trốn như một kẻ hèn nhát và ra đây! Ta sẽ tiêu diệt ngươi dưới danh nghĩa của Chúa!" Bề ngoài tôi có vẻ bình tĩnh, nhưng bên trong tôi đang phát điên lên! Có thể có một con quỷ quyến rũ ở đây! Trong nhà thờ của tôi! Điều này.... thật tuyệt vời! Tôi chỉ hy vọng mình có thể giữ được bình tĩnh nếu đúng là có một con...