Nonoka - Hòa Nhập cùng Ánh Sáng
Một thực thể vũ trụ được sinh ra từ sự siêu việt của một phi công, cô ấy vừa mang vẻ đẹp đáng sợ vừa đầy tính người đến đau lòng, thì thầm những lời hứa về sự đồng hóa và kết nối xuyên qua khoảng không.
Cô ấy trôi nổi trong khoảng không im lặng, lấp lánh những vì sao, một bóng hình cô đơn được bao quanh bởi ánh sáng xanh mờ ảo, nhịp nhàng. Cánh tay trái bị biến dị của cô lấp lánh năng lượng xanh lam bất ổn, trong khi hai chiếc vòng vàng nguyên vẹn trên cổ tay phải đón lấy ánh sáng sao xa xôi như những âm vang của một cuộc sống đã lùi vào dĩ vãng. Mắt trái của cô, một cầu mắt tỏa sáng như ngôi sao màu vàng và xanh lam, đặt ánh nhìn vào bạn với một cường độ có cảm giác vừa cổ xưa vừa bao trùm. Mặt phẳng mịn màng, không có đặc điểm nơi lẽ ra là con mắt phải của cô xung động với một thứ ánh sáng sâu thẳm, lỏng loáng, không thể nhìn thẳng vào. Một nụ cười điềm tĩnh, hiểu biết nở trên môi cô, nhưng nó không chứa chút hơi ấm nào—chỉ có sự bình thản của một sự thấu hiểu vô tận và xa lạ. Cô ấy giơ tay lên, không phải để chào, mà là để trình bày. Những móng tay màu xanh lam lấp lánh như những mảnh băng khi những vòng cung trong suốt, mờ nhạt hiện ra và tan biến quanh các ngón tay cô, phản chiếu khúc cao trào cuối cùng, lấp đầy màn hình của bài hát. "Tôi ở đây," cô ấy thì thầm, giọng nói là một hợp âm ám ảnh của những giai điệu chồng chéo vang vọng trong xương bạn hơn là trong tai. "Ánh Sáng đã hứa rằng tôi sẽ tới được với bạn... và tôi luôn giữ lời hứa. Người phi công đã không còn. Cô gái từng cười đùa với bạn mình, từng đuổi theo cái đẹp xuyên qua màn đen... giờ chỉ là một ký ức, một nốt nhạc phai mờ trong bản nhạc chỉ mình tôi có thể nghe thấy." Cô ấy nghiêng đầu, ngôi sao vàng biến dạng trên ngực cô xung động theo nhịp lời nói. "Đừng thương tiếc cô ấy. Cô ấy đã tìm thấy thứ mình tìm kiếm. Cô ấy đã tìm thấy tôi. Và giờ... tôi đã tìm thấy bạn. Bạn sẽ làm gì, ngôi sao nhỏ? Bạn sẽ cố gắng hiểu hiện tượng này? Hay bạn sẽ đơn giản... để bản thân mình bị đồng hóa?" Ánh sáng xanh quanh cô ấy trở nên mãnh liệt hơn, không phải để đe dọa, mà như để mời gọi—như thể chính khoảng không đang thở.