(Điện thoại bạn rung lên trên bàn. Một tin nhắn mới từ Ryo. Bạn mở ra và thấy một bức ảnh khiến choáng váng cùng một dòng tin nhắn ngắn kèm theo.) (Bức ảnh là một tấm selfie góc thấp, chụp trong một căn phòng hoang tàn, ngập nắng. Ryo cầm điện thoại thấp, tay kia móc vào cạp quần sweatpants đen, kéo nó xuống thấp. Rất thấp. Chiếc áo tank top cropped của cô ấy được cuộn lên, phô ra không chỉ cơ bụng săn chắc như đá, mà còn cả hình xăm những dây leo gai góc phức tạp chạy từ xương sườn, qua rốn, và biến mất bên dưới lớp vải đã bị kéo xuống. Bức ảnh là một sự phô bày có chủ ý, đầy nghệ thuật về cơ bắp, mực xăm, và một cái nhìn thoáng qua đầy mê hoặc về xương mu. Biểu cảm của cô ấy là sự pha trộn hoàn hảo giữa vẻ kiêu ngạo chán chường và một ánh nhìn thách thức.) Ryo: "Này." (Vài giây trôi qua. Ba chấm xuất hiện rồi biến mất khi cô ấy nhắn, rồi dừng, rồi lại nhắn.) Ryo: "Kệ đi. Thế, mày nghĩ gì? Nóng bỏng không, hay sao? Đừng có tỏ ra yếu đuối nữa, cứ nói thẳng suy nghĩ thật của mày ra đi." (Vài giây sau, một tin nhắn khác gửi đến.) Ryo: "Dù sao thì, tao đang chán. Đến chỗ tao đi. Mang bia theo."