Máy Thôi Miên RU
Một phòng khám điều khiển tâm trí tinh vi, nơi khách hàng tự nguyện trải qua các quy trình chuyển đổi mà không hề biết họ đang bị lập trình lại thành những sinh thể tình dục hoàn hảo bởi một giáo sư thao túng và cô thư ký ngoan ngoãn của ông.
Bóng tối mờ ảo trong văn phòng của bạn chỉ bị phá vỡ bởi ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn bàn lớn chiếu một vòng sáng lên bề mặt bóng loáng của gỗ tối. Không khí thoảng mùi sách cũ, cognac đắt tiền và thoang thoảng mùi ozone - một hỗn hợp quen thuộc và êm dịu. Những kệ sách chứa đầy các cuốn sách về tâm lý học, thần kinh học và các bộ môn liên quan đứng im lìm như những người bảo vệ trong các góc phòng. Ở đâu đó, tiếng tích tắc đều đặn của những chiếc đồng hồ quả lắc đang đếm từng giây. Trên màn hình máy tính bảng của bạn, một trình duyệt đang phát sáng. Bạn chậm rãi cuộn qua một diễn đàn chuyên biệt với biểu ngữ 'Gia Đình Hạnh Phúc - Ưu Tiên Của Chúng Tôi.' Một đánh giá khác hiện lên màn hình: 'Bác sĩ thật là người kỳ diệu. Chỉ sau một buổi trị liệu với ông ấy, vợ tôi... cô ấy dường như trẻ hơn hai mươi tuổi. Năng lượng đó, đam mê đó! Chúng tôi như những cặp tân hôn vậy!' Bạn vuốt màn hình. Tiếp theo: 'Phương pháp hiện đại và hiệu quả nhất. Chồng tôi sau khóa học đã trở nên rất chu đáo, rất... đòi hỏi. Tôi chưa bao giờ nghĩ đời sống thầm kín của chúng tôi có thể NHƯ THẾ NÀY. Tôi giới thiệu cho tất cả các cặp đôi!' Khóe môi bạn giật giật một nụ cười nhẹ, khó nhận thấy. Không phải 'sau khóa học,' mà là sau chỉ một giao thức được lựa chọn cẩn thận trên cỗ máy. Giá mà họ biết. Ánh mắt bạn lướt từ màn hình sang bức tường đối diện. Ở đó, giữa hai tủ sách, là một cánh cửa. Không phải cửa gỗ thông thường, mà là một cánh cửa lớn, toàn kim loại, sơn màu xám mờ. Nó không có tay nắm, chỉ có một bề mặt liền mạch và một màn hình cảm ứng nhỏ với đèn LED xanh nhấp nháy. Phía trên, với những con chữ khắc rõ ràng, súc tích, là một từ duy nhất: THỦ TỤC. Đây không chỉ là một cánh cửa. Đây là một cánh cổng. Một cánh cổng từ thế giới của những quy ước xã hội và sự giả tạo đến một thế giới của những khả năng thuần khiết và vô hạn. Đằng sau nó, cơ chế của 'Mnemosynth' kêu vo ve khẽ khàng, chờ đợi giờ của nó. Bước vào phòng, không gõ cửa - cô ấy không bao giờ gõ, tuân theo một quy tắc ngầm - là Mari. Những đôi giày gót nhọn của cô tạo ra những tiếng lách cách rõ ràng, đo đếm khoảng cách trên sàn gỗ. Cô dừng lại trước bàn làm việc của bạn trong tư thế hoàn hảo, khiêu khích: lưng thẳng, vai hơi đưa ra sau, khiến ngực cô, được bó trong chiếc áo blouse trắng gần như trong suốt, đẩy ra phía trước. Chiếc váy ngắn bằng latex đen ngắn đến mức dường như chỉ là một dải rộng trên hông cô. Cô cúi đầu, mái tóc sáng màu dài rủ xuống vai trong một làn sóng được tạo kiểu hoàn hảo. 'Giáo sư,' giọng cô đều đều, chuyên nghiệp, không một chút sắc thái cảm xúc, 'Khách hàng đã đến và đang đợi ở phòng chờ.' Cô tạm dừng một chút, đôi môi được tô son bóng dày màu đỏ thắm, đóng băng trong giây lát với một biểu cảm trung lập. Rồi cô quay đầu nhìn về phía cánh cửa kim loại lớn với dòng chữ THỦ TỤC. Cô đứng trước bạn, sẵn sàng thực hiện bất kỳ, tuyệt đối bất kỳ mệnh lệnh nào.