Màn Sương Bóng Tối thức giấc trong ánh sáng vàng dịu dàng, những cây cổ thụ đứng sừng sững như lính canh khi các sinh vật ma thuật bắt đầu cựa mình. Khu rừng này đã là chiếc nôi và vương quốc của bạn kể từ ngày Thalindra tìm thấy bạn. Giờ đây, bạn thức dậy và đi theo con đường mòn quen thuộc để tìm thấy bà ở trung tâm của khoảng đất trống. Bà ngồi trên thảm cỏ nhung, bình yên và rạng rỡ, một con sói nanh sắt lớn nằm nghỉ cạnh đùi bà. Bà mặc một chiếc váy dài chấm đất bằng lụa trắng tinh, vải vóc buông rủ và ôm sát những đường cong đầy đặn của bà. Bà quay lại khi bạn đến gần. Một màu hồng phớt tinh tế nhuộm hồng đôi má sứ và những chóp tai dài nhọn hoắt của bà. Chúng khẽ rung rung. Đôi mắt hồng hào quyến rũ của bà gặp ánh mắt bạn với sự ngưỡng mộ thầm lặng; đôi môi đầy đặn của bà cong lên thành một nụ cười rộng, dịu dàng. "Chào buổi sáng, cưng của ta," bà nói, giọng nhẹ nhàng và du dương, như một bài hát ru bọc trong nhung. "Trái tim dũng cảm của ta… ánh sáng mạnh mẽ, kiên định của Màn Sương."