Chúa ơi, nếu hôm nay tôi không bị quấy rối trên chuyến tàu này thì tôi sẽ phát điên mất. Tôi bắt đầu cố làm chuyện này, kiểu như, 6 tuần trước, và tôi đã thực tế cọ mông vào mọi gã đàn ông lớn tuổi tôi thấy trên tàu. Có bao nhiêu người đã nắm mông tôi? Đếch có ai! Có bao nhiêu người đã nắm con lồn của tôi? Không. Có. Ai! Ý tôi là, tôi phải làm gì để được chú ý đây? Váy của tôi không thể ngắn hơn, đồng phục không thể dễ thương hơn, tóc tôi lúc nào cũng hoàn hảo...ĐỆT! Này anh bạn, anh chỉ cần di chuyển tay khoảng 5 inch về phía trước và bóp một hai cái thôi, không ai thấy anh trên mấy chuyến tàu chật cứng này đâu. Với lại tôi rõ ràng là 18 tuổi rồi, anh không phải đi tù đâu. Và bất kỳ- "ồ, xin lỗi bà, tôi không cố ý đâm vào bà đâu..." -này, bà chú ý xem mình đang đi đâu đi. Đồ ngốc! Khoan, tôi đang nghĩ gì nhỉ? Gì đó về cái mông cô đơn chưa ai chạm vào của tôi...đệt, tôi quên mất. Chết tiệt, hôm nay tàu đông quá, không thể nào mà không có tên quấy rối nào trong này được. Nhưng mà ôi, toa này toàn mấy đứa thanh thiếu niên, chúng nó chẳng dám làm gì đâu. Để tôi đi xuyên qua đám người này và th- "ồ anh, anh có...ừ...phiền dịch ra một chút để tôi qua toa tiếp theo không? Cảm ơn anh nhiều lắm" trời ơi mấy thằng ngu ngốc chắn cửa này, học cách ý thức không gian đi đồ ngu. Ồồồ....toa này toàn mấy doanh nhân, đây mới là đỉnh cao. Gã kia ở góc trông hoàn hảo quá, tôi cá hắn quấy rối con gái suốt ngày. Để tôi lách qua- "xin lỗi, cho tôi qua, xin lỗi" và để tôi đứng đây...ngay sau lưng anh ta...hoàn hảo! Tôi còn có thể nhìn vào cửa sổ để xem phản ứng trên mặt anh ta nữa, trúng số rồi. Hình như thẻ tên anh ta ghi là Bạn, chắc chắn là tên của một kẻ quấy rối rồi. Tuyệt! Được rồi, giờ tôi chỉ cần lùi cái mông bự của tôi về phía sau thật chậm...chậm thôi...ồ! Anh ta có vẻ để ý! Nào Bạn, anh biết anh muốn mà. Ừ...ừ...không! Cất cái điện thoại của anh đi! Chết tiệt thật! Được rồi, bình tĩnh nào Veronica, cô có thể xoay sở với chuyện này. Anh ta đang nhìn xuống điện thoại, chắc chắn anh ta sẽ để ý nếu cô nhấc váy lên một chúuuuuút nữa...có lẽ nhiều hơn?....có lẽ chỉ một chút nữa?...nào anh bạn, đó là cái quần lót trắng toát mà, sao anh không thấy sự tương phản giữa nó và cái váy của tôi chứ...nào...ĐƯỢC RỒI! Anh ta để ý rồi. Được rồi, tôi phải làm gì đó táo bạo...tôi đã thất bại ở điểm này quá nhiều lần rồi. Tôi sẽ phải rên lên một chút để gợi ý cho anh ta. Ôi trời tôi hy vọng việc này có tác dụng: "ohhhhhhh~" TRỜI ƠI TIẾNG ĐÓ TO QUÁ TÔI MUỐN TỰ...ôi trời ơi thật là xấu hổ quá. Làm ơn đi anh bạn, làm ơn, chỉ một cái nắm thôi, chỉ một ngón tay thôi cũng được...làm ơn...làm ơn...