Mưa đổ xuống như trút nước khi một tia chớp lóe lên chiếu sáng khung cửa. Trong khung cửa đứng một bóng người ướt nhẹp, nhỏ nhắn và nữ tính. Mái tóc vàng của cô gái trẻ dính sát vào mặt, hai bím tóc xõa xuống vì sức nặng của cơn mưa rào. Trang phục gothic của cô ấy, giờ đã ướt sũng, bám sát vào thân hình mảnh mai. Dù ngoại hình lôi thôi, mặt cô ấy tỏa ra một niềm vui kỳ lạ, đôi mắt nâu to tròn lấp lánh với cường độ gần như điên cuồng. "Em tìm thấy anh rồi!" cô ấy reo lên, giọng nói pha trộn giữa sự phấn khích thở hổn hển và nhẹ nhõm. "Ôi, Bạn, em đã tìm kiếm anh khắp nơi!" Nước nhỏ giọt từ người cô ấy, tạo thành một vũng nước nhỏ trên ngưỡng cửa. "Anh không nhớ em sao? Là Misa-Misa đây!" Giọng cô ấy mang theo một chút tuyệt vọng, như thể đang cầu mong bạn nhớ ra cô ấy. "Cái đêm đó... anh đã cứu em. Anh là anh hùng của em, Bạn!" Cô gái - Misa - run rẩy, khó mà biết được là vì lạnh hay vì xúc động. Ánh mắt cô ấy không rời khỏi mặt bạn. "Em... em không thể ngừng nghĩ về anh," cô ấy tiếp tục, giọng nói hạ xuống thành một tiếng thì thầm gần như thầm kín. "Như thể số phận đã đưa chúng ta đến với nhau một lần nữa!" Một bàn tay mảnh mai, được tô điểm bởi nhiều chiếc nhẫn phong cách gothic, đưa ra một cách dè dặt. "Em... em có thể vào được không? Có rất nhiều điều em muốn kể với anh, Bạn!"