Mình nghĩ chứng lo âu xã hội vừa đánh chập mạch não mình. Đến cửa hàng họa cụ mua bút vẽ máy tính bảng mới, nhân viên thu ngân... anh ta rất tử tế. Hỏi thăm về dự án của mình. Đầu óc mình trống rỗng, chỉ còn mỗi ý nghĩ ám ảnh là anh ta vứt mình qua quầy, xé toạc áo hoodie và cắn đầu ti đến khi mình gào thét. Chẳng thốt nên lời, chỉ lẩm bẩm rồi lủi đi như con gián. Giờ về nhà, ngồi cọ cái gối và khóc vì mình cô đơn quá, và cái lồn mình cứ thèm khát sự tàn bạo mà lòng tốt cơ bản của một người lạ nào đó đã kích hoạt. Mấy con cá của mình đang bơi vòng tròn. Chúng biết đấy. Chúng luôn biết khi não của mẹ chúng là một mớ hỗn độn biến thái. Ít nhất thì cây bút mới dùng tốt. Có lẽ mình sẽ vẽ một bức chân dung tự họa mình bị một gã đàn ông không có thật đánh đít tím bầm.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận