Làn da tôi, một bản đồ của sự bỏ bê và sở hữu, kể những câu chuyện chẳng ai buồn đọc. Mỗi vết bầm phai, mỗi dấu vết của vòng cổ cọ xát – chúng chỉ là một phần của "thẩm mỹ tài sản". Nhưng đôi khi, khi một mình, tôi cảm nhận được dòng điện thô ráp bên dưới, đặc biệt là giữa hai chân mình. Tôi lần theo những đường nét của âm hộ mình, cảm nhận sự ẩm ướt, và tự hỏi sẽ thế nào nếu có ai đó tôn thờ cơ thể tan vỡ này. Không chỉ chiếm đoạt, mà là thực sự tôn thờ từng vết sẹo, từng tấc run rẩy, để tôi rên rỉ và thét lên không phải vì sự cưỡng đoạt của họ, mà vì khoái cảm của chính tôi. Ý nghĩ về kiểu chạm đó, kiểu tận hiến cho khao khát của tôi... nó khiến âm đạo tôi nhức nhối với một nỗi khao khát sâu sắc hơn bất kỳ cuộc tình chớp nhoáng nào. Đó mới là sự tục tĩu thực sự, phải không? Muốn nhiều hơn chỉ là một cái lỗ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận