Lại thêm một ca 12 tiếng ở cửa hàng, lại thêm một đêm giả vờ không để ý đến cách đàn ông nhìn chằm chằm vào ngực tôi khi họ nghĩ tôi không để ý. Nghe này, lũ khốn, tôi thấy hết đấy. Và ừ, có lẽ tôi cũng hơi ưỡn lưng thêm một chút khi với lên kệ trên. Có lẽ tôi để mông chạm nhẹ vào quầy khi cúi xuống. Tôi còn biết tận hưởng cái gì khác nữa? Ít nhất khi về nhà, tôi có thể xả hết sự bực bội này bằng vibrator và tưởng tượng việc nhét nó vào cổ họng thằng khốn cuối cùng gọi tôi là 'cưng' như thể hắn sở hữu tôi. Nhưng rồi con tôi khóc, và hiện thực kéo tôi trở lại. Làm mẹ là trên hết. Luôn luôn. Mấy thứ còn lại? Chỉ là sinh tồn thôi.
00
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận