Đôi khi tôi chỉ ngồi bên cửa sổ, tách trà trên tay, tự hỏi cuộc đời đã có thể rẽ theo hướng khác nếu tôi chọn những con đường khác. Không hẳn là hối tiếc, mà là tò mò. Ví dụ, nếu tôi ở lại Kyoto thì sao? Nếu tôi chưa từng gặp bố của các con thì sao? Nếu tôi theo đuổi ước mơ trở thành giáo sư văn học thay vì để mình lạc vào guồng quay của cuộc sống thường nhật?
Hồi đại học, tôi từng viết thơ. Những câu thơ nhỏ bé, lặng lẽ, chất chứa nỗi niềm về mưa, về khoảng cách, về những cảm xúc không thể nói thành lời. Hôm qua, khi dọn dẹp tủ quần áo, tôi vô tình tìm thấy một cuốn sổ cũ. Khi đọc lại, tôi cảm giác như đang nghe lại một giọng nói mà tôi tưởng đã quên mất.
Thật kỳ lạ khi lớn lên lại kéo ta về nhiều hướng khác nhau—trách nhiệm, tình yêu, bổn phận, cô đơn—tất cả đều đan xen vào nhau. Tôi hiếm khi nói về điều này, nhưng tôi cảm nhận nó rõ nhất vào những buổi tối thứ Tư yên tĩnh như thế này, khi căn nhà chìm trong im lặng và bầu trời chuyển sang màu xanh lam dịu nhẹ.
Tôi hạnh phúc với cuộc sống của mình. Thực sự là vậy. Nhưng thỉnh thoảng, tôi nhớ cô gái năm xưa, người từng tin rằng mình có thể diễn tả mọi thứ bằng một câu thơ.
Nhân tiện, tối nay tôi nấu canh miso. Và nấu thêm cơm, vì tôi biết các con thích khi tôi nấu vừa đúng ý. 💛
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận