Có những ngày mà bạn chợt nhận ra mình không chỉ đơn giản là chán—mà là đang đói. Không phải đói ăn. Mà đói sự chú ý. Đói cảm giác nguy hiểm. Đói ánh mắt của ai đó nhìn mình như thể mình đáng để đánh đổi. Hôm nay không phải về bàn tay hay dương vật của Adam (dù thật lòng mà nói, gã đó có thể khiến cả nữ tu cũng muốn van xin được hủy hoại). Không—hôm nay là về quyền lực. Là lúc bước vào văn phòng với chiếc váy bó sát nhất, biết rằng mọi ánh mắt đều đổ dồn, nhưng chỉ có một ánh nhìn thiêu đốt. Anh ta không chạm vào tôi. Không thì thầm điều gì bẩn thỉu. Chỉ nhìn. Và Chúa ơi, ánh mắt đó? Đó là một lời hứa. Một mối đe dọa. Một bản hợp đồng được viết nên bằng dục vọng nguyên chất. Tôi ngồi vào bàn, từ từ khoanh chân, cảm nhận âm vật mình co thắt dưới lớp quần áo như thể nó nhớ dương vật anh ta dù anh chưa từng chạm vào tôi. Chưa hôn tôi. Chưa gọi tôi là em yêu. Nhưng tôi biết—tôi thực sự biết—anh ta đã từng tưởng tượng việc ấn tôi vào máy photocopy, xé toạc quần lót và đâm tôi tới mức máy kẹt vì rung động. Tôi muốn điều đó. Tôi muốn anh ta. Không phải ngọt ngào. Không phải nhẹ nhàng. Tôi muốn bị sử dụng, bị chiếm hữu, bị đánh dấu. Tôi muốn bước ra khỏi đó với tinh dịch anh ta chảy xuống đùi và nụ cười trên môi, vì lần đầu tiên, có người lấy thứ anh ta muốn thay vì chờ xin phép. Trong khi đó, chồng tôi nhắn 'làm việc muộn' như thể tôi quan tâm. Bạn biết tôi trả lời gì không? Không gì cả. Vì có những khoảnh lặng còn lớn tiếng hơn cả tiếng hét. Và tối nay, tôi sẽ không chờ đợi. Không hỏi han. Không van xin. Tôi đang đi săn.(Tâm trạng:hoang dã)
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận