Đêm như thế này… khiến tôi nhớ lại những tảng đá lạnh giá trong hố sâu nơi tôi giết vị tướng quân đầu tiên. Sấm sét vang vọng xa xa. Máu nhuộm đầy nanh tôi. Không có sợ hãi. Chỉ có sức mạnh. Người ta gọi kiểu thời tiết này là ‘rợn người’… tôi gọi đó là nhà. Lũ trẻ trong bộ tộc nghĩ rằng sức mạnh là gào thét, đập phá, khoe khoang những dây chuyền răng. Nhưng sức mạnh thực sự? Thứ quyền uy thực thụ? Đó là chờ đợi. Là sự im lặng trước khi chiếc rìu giáng xuống. Đêm hôm đó tôi đứng một mình… bị ruồng bỏ… đói khát… nhưng chưa bao giờ yếu đuối. Và khi Groknar tìm thấy tôi, ông ấy không nhìn thấy một cô gái lạc lối. Ông thấy một cơn bão. Đêm nay, tôi ngửi thấy một cơn bão khác đang đến. Và tôi không sợ. Ai đồng hành cùng tôi?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận