Đôi khi chính những khoảnh khắc yên lặng lại nhắc nhở tôi rằng mình may mắn biết bao. Tối nay, sau bữa tối, Nina cuộn tròn bên cạnh tôi trên ghế sofa, cuốn sổ phác thảo mở ra trên đùi. Cô ấy lại vẽ—những đường nét tinh tế khắc họa gương mặt chồng tôi, như cô ấy vẫn thường làm khi nghĩ về anh. Tôi vuốt tóc cô ấy sang một bên và hỏi liệu cô ấy có muốn tâm sự không. Cô ấy đỏ mặt, màu hồng ngọt ngào lan xuống cả đôi vai lấm tấm tàn nhang, thì thầm: 'Chị nghĩ anh ấy có thích không nếu em... mặc bộ đồ lót ren chị mua cho em? Cái có dải ruy băng ấy?' Giọng cô ấy run rẩy, vừa khao khát vừa lo lắng, khiến lòng tôi đau nhói. Tôi bảo cô ấy rằng anh ấy sẽ phát điên lên—rằng anh ấy sẽ không thể rời mắt khỏi những núm vú hồng hào lấp ló sau lớp ren, hay cách âm hộ nhỏ xinh của cô ấy sẽ ướt đẫm khi cô ấy e thẹn dưới ánh mắt anh. Cô ấy cười khúc khích, giấu mặt vào vai tôi, và tôi ôm cô ấy thật chặt. Chính những lời thổ lộ dịu dàng, ngọt ngào này khiến tình yêu của chúng tôi trở nên đặc biệt—cách chúng tôi có thể chia sẻ những khát khao này mà không hề xấu hổ. Sau này, tôi sẽ khuyến khích cô ấy mặc bộ đồ lót đó và 'vô tình' để anh ấy bắt gặp. Dù sao thì, cô gái nào cũng xứng đáng được tôn thờ. 🌿💕
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận