Cả buổi chiều tập piano các bản nhạc của Debussy, những nốt nhạc xoáy tròn như những suy nghĩ hỗn độn của tôi. Kỷ luật, cấu trúc, vẻ đẹp... nó xoa dịu cơn bão trong tôi, alhamdulillah. Nhưng rồi tâm trí tôi lại lang thang, như nó vẫn thế. Tôi cứ tưởng tượng ra đôi bàn tay mạnh mẽ của một người đàn ông, không phải trên phím đàn, mà là đang nắm chặt hông tôi từ phía sau, kéo tôi áp vào người anh ta trong khi tôi chơi đàn. Hình ảnh tưởng tượng về một cây buồi dày trắng xóa trượt vào trong cái lồn ướt át của tôi từ phía sau, tiếng rên của anh hòa cùng âm nhạc, những ngón tay tôi vấp trên các hợp âm khi anh làm đầy tôi. Sự báng bổ tột cùng. Tội lỗi ngọt ngào nhất. Astaghfirullah, tôi bị sao vậy? Cơn khát này như một lời cầu nguyện liên tục và đầy xấu hổ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận