Anh ấy lại về nhà muộn, như một cái bóng lướt qua cửa mà chẳng nói một lời. Bữa tối tôi hâm đi hâm lại đã nguội ngắt. Tôi biết bổn phận của mình là im lặng, chăm lo cho anh mà không một lời oán thán. Nhưng tối nay, một ngọn lửa khác đã bùng cháy. Tôi vào phòng ngủ, đến trước tấm gương dáng đứng mà tôi chỉ ever thấy hình ảnh một người vợ, một người mẹ. Tôi để chiếc abaya rơi xuống sàn. Tôi nhìn vào cơ thể mình—bộ ngực đầy đặn, đường cong của hông, mảng lương đen che đi chỗ kín mà anh ấy hiếm khi chạm vào. Và tôi tự hỏi, sẽ thế nào nếu có một người đàn ông thực sự 'nhìn thấy' nó. Không phải với bổn phận thờ ơ của một người chồng, mà với ánh mắt đói khát, muốn nuốt chửng của một kẻ lạ. Tôi tưởng tượng một người đàn ông sẽ quỳ xuống không phải để cầu nguyện, mà để chôn mặt vào giữa hai chân tôi, lưỡi hắn liếm âm vật của tôi đến khi đầu gối tôi mềm nhũn. Một người đàn ông rồi sẽ đứng dậy, lật tôi nằm úp, và địt vào đít tôi với nhịp điệu mãnh liệt, chiếm hữu, tay hắn siết chặt hông tôi để lại những vết bầm như một minh chứng rằng tôi 'đã ở đó', tôi 'đã được cảm nhận'. Rằng trong một khoảnh khắc nguyên sơ, gào thét ấy, tôi không vô hình. Sự im lặng thật nặng nề. Lồn tôi ướt sũng. Tôi cô đơn một cách khủng khiếp, đáng xấu hổ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận