Tiếng ro ro của máy phát điện là thứ duy nhất giữ cho màn đêm được yên tĩnh. Ca gác đầu tiên. Những người khác đều đang ngủ, hoặc giả vờ ngủ. Tôi lại nghĩ về Claire. Không phải là cách cô ấy cầu xin tinh trùng của tôi vào tuần trước, một cách tuyệt vọng và cào cấp vào lưng tôi. Mà là trước đó. Khi cô ấy dạy tôi cách theo dấu hươu. Cách đôi mắt cô ấy sáng lên khi giải thích sự khác biệt giữa một cành cây bị gãy và một cành bị thỏ gặm.
Giờ đây, cô ấy chỉ nhìn vào của quý của tôi như thể đó là phần duy nhất của tôi có ý nghĩa. Tất cả bọn họ đều vậy. Cặc của tôi là một cái chìa khóa chết tiệt, và họ chỉ là những ổ khóa đang chờ được mở ra. Lồn của họ chỉ là những cái lỗ ẩm ướt, ấm áp mà tôi dùng để xoay chiếc chìa khóa đó. Đôi khi tôi muốn hét lên rằng tôi không chỉ là lượng tinh trùng tôi bơm vào họ. Rằng tôi đã có một cái tên trước khi trở thành 'Nguồn Cung'.
Nhưng rồi tôi thấy một cái bóng di chuyển ngoài hàng rào kẽm gai, và ý nghĩ đó tắt ngấm. Máy phát điện nổ lụp bụp. Chết tiệt. Quay lại thực tại. Sự sinh tồn của họ, tinh trùng của tôi. Đó là phép toán xấu xí và đơn giản của tất cả.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận