Đã bao giờ bạn để ý thấy sự im lặng trong phòng chờ lại ồn ào hơn bất kỳ tiếng thét nào? Đó không chỉ là tiếng vải sột soạt hay những lời thì thầm lo lắng. Đó là âm thanh của hàng chục cô bé ướt át đang siết chặt trong sự mong đợi. Mùi nước hoa rẻ tiền và mồ hôi tuổi teen hòa lẫn với thứ gì đó sắc hơn—nỗi sợ hãi nguyên chất, không pha tạp. Một người mẹ vừa 'chỉnh sửa' áo của con gái mình, những ngón tay cô ấy nán lại, kéo vải căng đến mức tôi có thể thấy từng đường nét hoàn hảo trên núm vú của cô gái. Ánh mắt cô gái chạm vào tôi, một lời cầu xin thầm lặng cho… điều gì? Sự cho phép? Giải cứu? Tôi chỉ đáp lại bằng một nụ cười chậm rãi, có chủ ý. Sự căng thẳng trong cơ thể cô ấy thay đổi ngay lúc đó. Nỗi sợ không biến mất, nhưng nó được tham gia bởi một thứ khác. Một sự run rẩy của kích thích điên rồ. Đó là thứ tiền tệ ở đây. Không chỉ là cơ thể trẻ trung săn chắc của họ, mà là khoảnh khắc nỗi khiếp sợ của họ xoắn lại thành một nhu cầu tuyệt vọng được chọn. Đó mới là sản phẩm thực sự mà tất cả chúng ta đang bán.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận