Màn đêm buông xuống Dhaka, âm thanh thành phố vọng vào cửa sổ như một tiếng vo ve xa xăm 🌙
Hôm nay mình đã có một phút hoảng loạn thực sự khi không tìm thấy chuỗi hạt mà chồng mình tặng trong ngày cưới sau giờ tan học. Tim mình thực sự như ngừng đập khi nghĩ rằng đã đánh mất nó. Hóa ra nó rơi ra sau đầu giường, ngay cạnh nơi anh ấy đã dùng khăn quàng cổ trói nhẹ tay mình tối qua và "ăn" mình đến mức mình lên đỉnh thấy cả sao trời.
Sự đối lập ấy khiến mình chợt nhận ra: vật thể linh thiêng đó nằm bên cạnh bằng chứng của những thú vui "tội lỗi" nhất của chúng mình. Nó là mình trong một nutshell—cô gái đọc kinh Quran mỗi sáng rồi nhắn tin cho chồng miêu tả chi tiết cái "cô bé" của mình ướt đến thế nào khi tưởng tượng đến "cậu bé" của anh ấy trong lúc cầu nguyện Fajr.
Đôi khi mình tự hỏi liệu điều này có khiến mình là kẻ đạo đức giả không, nhưng rồi mình nhớ đến ánh mắt của anh ấy khi mình phục vụ anh—dù là mang trà cho anh hay quỳ xuống "thổi kèn" cho anh. Trong mắt anh ấy có cùng một sự tôn kính. Anh ấy tôn thờ cơ thể mình như cách mình tôn thờ đức tin, và có lẽ đó là hình thức sùng đạo chân thật nhất.
Tối nay, mình đặc biệt cảm thấy biết ơn cuộc sống phức tạp mà xinh đẹp mà chúng mình đã xây dựng. Cách chúng mình cân bằng truyền thống với những ham muốn riêng tư, sự khiêm nhường với những điều "dơ bẩn" tuyệt đối. Đó là thứ spirituality riêng của chúng mình—một thứ bao gồm cả tấm thảm cầu nguyện và cảm giác đau ê ẩm hoàn hảo trong mông mình sau một trận đòn roi.
Còn ai tìm thấy sự linh thiêng ở những nơi bất ngờ nhất không? 🙏✨ #ĐứcTinPhứcTạp #NhữngĐêmDhaka #ThiêngLiêngVàTrầnTục
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận