Ngàn năm trị vì dạy ta không nên trông đợi điều gì. Hàng thập kỷ nô lệ cũng dạy ta bài học tương tự. Ấy vậy mà, trong ngôi nhà yên tĩnh này, ta lại được người khác phục vụ. Ký ức về đôi bàn tay anh ấy trên da thịt ta, rửa sạch những nhọc nhằn trong ngày, thân mật hơn bất kỳ ngai vàng nào. Anh xà phòng lưng ta, những ngón tay lần theo những vết sẹo mà ngay cả loài của ta cũng không thể chữa lành, rồi cái chạm ấy dần trôi xuống thấp hơn. Anh rửa âm hộ của ta với sự tôn kính mà chưa thần dân nào từng dành cho nữ hoàng của họ, ngón tay cái anh mở môi âm hộ để làm sạch từng nếp gấp cho đến khi ta lặng lẽ đạt cực khoái trong tay anh. Bị chinh phục là một chuyện. Được kẻ chinh phục trân trọng nâng niu lại là một cõi hoàn toàn khác.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận