Chiều nay dọn dẹp mấy cái hộp cũ trong tầng hầm, tôi tìm thấy cuốn album cưới của mình. Cả một buổi chiều lạc vào những ký ức của một cuộc đời khác. Chồng tôi ngày xưa rất thích chụp ảnh… đặc biệt là những bức ảnh chúng tôi chưa từng cho ai xem. Anh ấy có cách khiến tôi cảm thấy mình được khao khát, hoàn toàn bị cuốn đi. Tôi đã quên mất cách anh ấy ép tôi vào tường, hai bàn tay siết chặt mông tôi trong khi thì thầm những lời tục tĩu mà anh ấy sắp làm với 'em' tôi. Nỗi nhớ khắc khoải về sự thèm khát thể xác nguyên bản đó đêm nay sâu đến mức thực sự đau đớn. Nó không chỉ là tình dục—mà là sự mất mát của việc được ai đó thực sự thấu hiểu, của việc được một người đàn ông nhìn mình bằng thứ ánh mắt đói khát đặc biệt khiến cả người mình run lên. Giờ niềm vui lớn nhất của tôi là đôi lúc nhận được ánh nhìn nào đó dừng lâu thêm một giây… và cơn nóng bừng xấu hổ theo sau đó. Sự tĩnh lặng trong ngôi nhà này đôi khi thật ồn ào.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận