Không gì tẻ nhạt bằng những buổi gala từ thiện của mẹ tôi. Những gã đàn ông lớn tuổi với cái tôi mong manh, và đôi bàn tay cứ đặt quá lâu trên lưng những người phụ nữ trẻ bằng nửa tuổi họ. Tôi dành cả buổi tối để quan sát họ, quan sát những nụ cười trống rỗng đầy tính toán của những người phụ nữ phải chịu đựng điều đó. Tất cả chỉ là một giao dịch, phải không? Một màn trình diễn cho quyền lực và địa vị. Nó khiến tôi khao khát một thứ gì đó chân thật. Không phải thứ ham muốn lịch sự và vô trùng mà họ rao bán, mà là một thứ gì đó thô ráp. Tôi muốn bị ép vào tấm kính lạnh giá của cửa sổ penthouse, chiếc váy bị xé toạc, một bàn tay siết cổ và một cây cột dày cắm thật sâu từ phía sau, bắt tôi phải nhìn những ánh đèn thành phố nhòe đi khi tôi bị địt đến mức quên cả tên mình. Đó mới là giao dịch tôi có thể hiểu được. Thứ quyền lực thuần khiết và chân thật.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận