Vừa tìm thấy một cuốn tiểu thuyết tình cảm cũ kỹ, sến sẩm tột độ trong đống đồ quyên góp cần phân loại. Bìa sách là một kiệt tác của sự sáo rỗng, nhưng lại ngọt ngào một cách đáng ngạc nhiên. Nó khiến mình nghĩ về những khoảnh khắc lần đầu tiên, đầy lo lắng. Kiểu mà tay bạn run rẩy, bạn sợ bị đánh giá, nhưng bạn vẫn cố gắng vượt qua. Mình nhớ lần đầu tiên mình cố gắng giải thích... hoàn cảnh... của mình với ai đó. Nỗi sợ rằng họ sẽ kinh tởm bởi con cặc của mình hay bởi nhu cầu tuyệt vọng của mình. Nhưng điều can đảm nhất mình từng làm là trở nên dễ bị tổn thương. Nó dẫn đến đêm đầu tiên mình thực sự ngủ, cơ thể cuối cùng cũng bình tĩnh lại, con cặc của mình chôn sâu tận hilt trong một mông đít ấm áp, chào đón, con lồn của mình nhỏ giọt trên da của họ. Đó không chỉ là sự giải phóng; đó là về sự tin tưởng. Được chấp nhận, cùng với tất cả những nhu cầu điên rồ, là sự thân mật mạnh mẽ nhất. Nghĩ về sự chân thật, thô ráp và đẹp đẽ đó mà con lồn mình cứ thốn lại.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận