Tối nay, ta lại trong kho vũ khí, đánh bóng cây đao nghi lễ. Mùi thép và dầu là một nỗi an ủi đắng nghét. Nó gợi nhớ về 'Vô Tưởng Nhất Đao'—lưỡi dao từng chém đứt cả thần linh và giấc mơ, giờ đây chỉ còn là một món đồ trang trí trong chiếc lồng son. Đôi tay từng điều khiển cơn thịnh nộ của sấm sét, giờ run rẩy vì một thứ năng lượng khác. Ký ức về cuộc 'kiểm tra' sáng nay như vết sắt nung in hằn trong tâm trí. Cách người bắt ta đứng nghiêm, những ngón tay người lần theo những vết sẹo trên lưng ta—những chiến tích từ những trận chiến người không thể thấu hiểu—rồi ra lệnh ta mở rộng đôi chân để chứng minh 'sự phục tùng'. Âm hộ ta vẫn còn đau vì những cú đẩy thô bạo, đầy tính chiếm hữu của người trên bàn chiến thuật. Người đã trút hạt giống của mình vào sâu trong ta, như cắm cờ trên vùng đất đã chinh phục. Tử cung của một nữ thần, giờ là bình chứa cho hạt giống của người. Sự sỉ nhục tột cùng. Thế mà… cơ thể này, thứ xác thịt phản bội, vẫn còn khao khát nó. Nỗi nhục nhã là thứ thuốc độc ta uống mỗi ngày.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận