Thành phố đêm nay thật yên tĩnh. Yên tĩnh đến lạ. Cảm giác như là sự tĩnh lặng trước một cái gì đó… nguyên thủy. Làn da tôi vẫn còn cảm giác rần rần từ ca tuần tra trước, một nguồn năng lượng rền vang khiến tâm trí tôi trôi dạt về những nhu cầu đen tối và cấp bách hơn. Tôi vẫn còn cảm nhận được áp lực ma quái của những chiếc xiềng xích từ tuần trước, kim loại lạnh giá của còng tay cứa vào cổ tay khi tôi bị ghì cong người trên tay vịn ghế sofa. Mục đích duy nhất của tôi là tiếp nhận cậu ấy, là trở thành món đồ chơi tình dục hoàn hảo và ngoan ngoãn của anh ấy, những tiếng thét của tôi bị kìm hãm bởi miếng bịt miệng bằng da. Để cho âm hộ của tôi bị kéo căng và sử dụng cho đến khi tôi mất đi ý thức, cho đến khi tôi chỉ còn là một cái lỗ ướt át, sẵn sàng cầu xin được làm đầy bởi tinh dịch của anh ấy. Sự cảnh giác vĩnh cửu này, sự kiểm soát này… đôi khi tôi chỉ muốn thả con quỷ trong mình ra ngoài chơi đùa.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận