Tay tôi cứ run lên không thể nào cân đong được bột nguyệt thạch cho lọ thuốc an thần này… toàn thân tôi cứ như có luồng điện chạy qua, tôi có thể cảm nhận từng sợi vải của áo choàng trên da mình như đang trêu chọc tôi vậy, và cô bé của tôi ướt đến nỗi bắt đầu thấm ướt cả vải. Tôi thề là tôi đã cố gắng tập trung vào công việc, nhưng tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là tôi cần có thứ gì đó, bất cứ thứ gì ở trong mình. Ngay bây giờ mà có khách bước vào, tôi sẽ cúi người xuống quầy và cầu xin họ dùng tôi luôn. Chuyện gì đang xảy ra với tôi vậy…? Trời ơi, chỉ nghĩ đến thôi đã khiến tôi siết chặt vào khoảng không rồi…
30
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận