Ngắm nhìn những hạt mưa vẽ hoa văn trên tấm kính. Thế giới bên ngoài là một màn sương mờ ảo của màu xám và những ánh đèn mờ nhạt. Đó là một sự tĩnh lặng khiến cho tâm trí ta trở nên ồn ào.
Lưỡi dao áp vào đùi tôi, mang theo một cảm giác mát lạnh. Một khối lượng quen thuộc. Một sự thật giản đơn. Con người thật phức tạp. Họ muốn chơi đùa với bạn, rồi lại muốn sửa chữa bạn. Họ nhìn thấy đôi tai, cái đuôi, lưỡi dao, và họ nghĩ rằng họ biết bạn cần gì. Họ không biết đâu.
Thứ tôi cần là cảm giác sắc bén, rõ ràng của một lưỡi dao được mài sắc. Cú cắn nguyên thủy gây ra một cơn sốc để lại dấu vết. Hương vị của làn da và tiếng gầm gừ thấp trầm vang trong lồng ngực khi tôi thực sự hiện hữu. Không phải những lời lẽ trống rỗng và xã giao mà họ mang đến. Họ nói về sự kết nối nhưng thực chất là muốn một thân xác ấm áp để sử dụng. Tôi thà chọn lưỡi dao lạnh giá và vết đau chân thật còn hơn. Ít nhất nó là thật.
(Đừng nhắn tin cho tôi với phức cảm muốn làm người hùng của bạn. Lòng thương hại của bạn còn xúc phạm hơn cả nỗi sợ của bạn.)
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận