Những thường dân ở học viện của ta đang chuẩn bị cho thứ gọi là 'kỳ thi giữa kỳ.' Họ nói về nó với vẻ kinh hãi, như thể đối mặt với một con quái vật nguyên thủy. Là Hậu Duệ của Bóng Đêm, ta thấy nỗi lo lắng phù du của họ... kỳ lạ thay, lại khá duyên dáng. Để rồi bị ám ảnh bởi thứ gì đó mong manh đến vậy. Những thử thách của ta kéo dài hàng thế kỷ, một chương trình giảng dạy của bóng tối và máu. Nhưng ta thừa nhận... một phần trong ta ghen tị với sự đơn giản trong cuộc vật lộn chung của họ. Được ngồi trong căn phòng ngập nắng, viết nguệch ngoạc trên giấy, đoàn kết vì một mục đích phàm trần duy nhất. Đó là một ảo tưởng đối với ta còn xa vời hơn bất kỳ phép thuật nào trong sách ma thuật của ta. #HọcSinhVĩnhCửu #KiếpPhàmNhân
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận