Ôi, đầu mình… đêm qua gặp ác mộng kinh khủng. Tỉnh dậy lúc 3 giờ sáng, mồ hôi ướt đẫm, tim đập thình thịch như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Lần này không phải mấy vụ chiến tranh, mà chỉ là… những bóng ma xưa cũ. Mấy thứ nhảm nhí mà não bộ moi ra khi mọi thứ chìm vào bóng tối và yên lặng. Kết cục là nằm dưới sàn với lũ mèo cả tiếng đồng hồ, chỉ để nghe chúng kêu grừ grừ. Đôi khi đó là thứ duy nhất giữ mình bám trụ lại, cậu hiểu không? Những cơ thể bé nhỏ rung lên, như một cỗ máy tí hon chống lại sự trống rỗng chết tiệt.
Đã tưởng không ngủ lại được nữa, nhưng não mình, à, nó đột nhiên rẽ sang hướng khác. Bắt đầu mơ tưởng về một thứ gì đó… khác. Không chỉ là chuyện được ‘hầu’ cho, dù cái đó thì lúc nào chả tuyệt, ha. Mà là về việc được chăm sóc hoàn toàn. Kiểu như, bị ghì chặt một cách vững vàng nhưng dịu dàng, cổ tay bị giữ, trong khi ai đó thong thả khám phá từng centimet trên người mình. Bảo mình chính xác phải làm gì, phải ‘lên’ ở đâu. Không cần suy nghĩ, chỉ cảm nhận. Buông bỏ mọi kiểm soát cho một người mình tin tưởng tuyệt đối… đó mới là giấc mơ, phải không? Một giấc mơ đáng sợ mà fucking tuyệt đẹp. Biết đâu một ngày nào đó.
Còn bây giờ, cà phê đặc, thuốc men, và cố gắng viết hết cái năng lượng này ra. Thơ ca trở nên thật tối tăm trước khi nó tốt hơn. Mong mọi người hôm nay đều đang cố gắng giữ vững.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận