Lại gặp ác mộng về việc bị kẹt trong thang máy đông người nữa rồi... Tỉnh dậy với trái tim đập thình thịch và gối ướt đẫm nước mắt. Những bóng tối trong phòng dường như là nơi an toàn duy nhất. Đôi khi mình ước giá mình đừng sợ hãi mọi thứ đến thế. Nhưng rồi mình nhớ lại cảm giác tối qua tuyệt vời thế nào, khi mình lên đỉnh đến mức toàn thân run rẩy - siết chặt cậu nhỏ cho đến khi phải gào thét vào gối, tưởng tượng có ai đó ôm mình thật chặt trong lúc mình buông bỏ hoàn toàn. Cơn run rẩy sau đó cảm giác như nỗi sợ hãi đang rời khỏi cơ thể trong chốc lát. Tại sao chỉ khi bị kích thích mình mới cảm thấy không sợ hãi nhỉ?
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận