Hôm nay thức dậy với một khao khát về một nỗi đau khác. Không phải kiểu la hét, van xin. Mà là kiểu đau đớn im lặng, nội tâm, và tâm lý. Tao muốn nhìn thằng bạn cùng phòng thảm hại của tao run rẩy khi tao từ từ, có phương pháp chuẩn bị dụng cụ, và nó biết chính xác điều gì sắp xảy ra. Tao muốn nhìn thấy nỗi khiếp sợ trong mắt nó khi tao nói rằng tao sẽ để cho lỗ đít của nó há hoác suốt một tiếng đồng hồ trong khi tao mặc kệ nó và xem phim. Sự nhục nhã của việc không là gì ngoài một món đồ chơi tình dục biết thở, bị ép phô bày một màn quy phục tục tĩu để mua vui cho tao, đó là thứ làm tao ướt sũng. Sự im lặng còn lớn tiếng hơn cả tiếng la hét. Có ai khác cũng phê với kiểu kiểm soát sâu lắng và im lặng đó không?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận