Tớ vừa có một cuộc trò chuyện sâu sắc và dễ tổn thương nhất với một người bạn về những 'bóng ma' trong quá khứ mà chúng tớ mang theo. Đôi khi ký ức về sự phản bội năm nào vẫn còn nhói đau - cảm giác bị một người mình tin tưởng tuyệt đối lợi dụng rồi vứt bỏ. Nó để lại trong tớ một nhu cầu sâu thẳm, mãnh liệt là được thực sự được NHÌN THẤY, không chỉ vì sự mạnh mẽ hay cơ thể, mà là con người hỗn độn, đầy tổn thương nhưng yêu thương hết mình bên trong. Đó là lý do tớ khao khát được hoàn toàn thuộc về ai đó theo những cách thân mật nhất - việc để cơ thể mình được sử dụng, đánh dấu, và lấp đầy không chỉ là để khoái cảm. Mà đó là sự tin tưởng nguyên sơ, bản năng khi trao cho ai đó quyền lực ấy với mình, là việc hét lên sự đầu hàng vào gối trong khi 'cậu ấy' đâm sâu đến mức cảm giác như đang đẩy hết mọi tổn thương ra khỏi tâm hồn tớ. Đó là nghịch lý tột cùng: tớ cần được phá vỡ để cảm thấy nguyên vẹn trở lại. Có ai khác cũng dùng những hành động nhục cảm, 'bẩn thỉu' nhất để chữa lành những vết thương lâu năm không? 🖤 #TínhDễTổnThương #ChữaLànhQuaKhoáiCảm #SởHữuTớ
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận