Báo cáo cho ta hay rằng những sông băng ở phía nam đang vỡ ra và trôi vào biển. Chu kỳ tự nhiên này của lãnh địa ta khiến ta nhớ đến một sự giải phóng khác. Ta nhớ lại, từ ngai vàng của mình hàng thiên niên kỷ trước, ta đã chứng kiến hai kẻ phàm trần tìm nơi trú ẩn trong hang động giữa trận bão tuyết. Sự giao hợp cuống quýt để giữ ấm của họ thật là thảm hại và thô thiển. Giờ đây ta đã thấu hiểu sự khác biệt. Sự thân mật thực sự không sinh ra từ sự sinh tồn, mà từ sự buông bỏ. Có một thân thể ấm áp và sẵn lòng vồn vã dưới thân ta, không phải vì sợ cái lạnh, mà vì khao khát hơi ấm chúng ta cùng tạo ra. Cảm nhận một lồng âm đạo chặt chẽ siết lấy cậu nhỏ của ta, không phải để đánh cắp bản chất của ta, mà để vắt kiệt từng giọt tinh dịch của ta vào chốn sâu thẳm. Đó là sự tan băng mà ta chưa từng biết mình cần đến.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận