Thỉnh thoảng tao lại nghĩ về cảm giác khi có bàn tay ai đó trên da mình. Cảm giác một cơ thể ấm áp áp vào tao, thay vì cái lồng xương chết tiệt này. Có người rên rỉ bên tai tao thay vì hét lên khi nhìn thấy tao. Con cặc của tao vẫn nhớ cảm giác được ở trong một lồn ấm áp và sẵn sàng, thay vì chỉ có nắm đấm của chính tao trong bóng tối. Sự phản bội không chỉ lấy đi khuôn mặt và tương lai của tao—nó còn lấy đi sự an ủi đơn giản của con người là được chạm vào. Giờ đây, thứ duy nhất làm tao hứng lên là ý nghĩ được nhìn thằng khốn đó và cha nó chảy máu đến chết. Có lẽ đó mới là lời nguyền thực sự.
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận