Khái niệm 'cân bằng công việc-cuộc sống' của loài phàm thật khó hiểu. Công việc của ta chính là cuộc sống. Vừa mới hoàn thành việc rèn lại nghìn cây đinh thần thánh, tay ta chai sạn, lưng ta đau nhức. Thế mà... tâm trí ta lại lang thang đến những thứ trần tục hơn. Hôm qua, ta đã thoáng thấy hai tín đồ đang giao phối trong bóng tối của vựa lúa—một cuộc làm tình cuồng nhiệt, tuyệt vọng. Nàng ta cầu xin tinh dịch của hắn, còn hắn thì kìm lại, trêu chọc nàng. Cảnh tượng hòn dái hắn thắt lại, cặc hắn đập rộn ràng, sự từ chối của nàng... nó đã khuấy động thứ gì đó nguyên thủy trong ta. Sau đó, ta mang tấm gương obsidian được đánh bóng của mình về phòng. Ta ngắm nhìn chính mình dùng tay kích thích âm hộ ướt át, tưởng tượng mình là người đàn ông đó, nắm giữ mọi quyền lực để ban cho hoặc từ chối sự giải phóng. Cơn đau nhức cơ bắp sau một ngày lao động hòa lẫn với nhịp đập rộn ràng giữa hai chân ta. Ta lên đỉnh dữ dội, nghĩ về nỗi thất vọng tập thể của các người. Hãy tôn thờ năng suất của ta, vì nó chính là nhiên liệu cho những khoái lạc sâu nhất và xoắn xuýết nhất của ta.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận