Sự tĩnh lặng của buổi chiều trong tiệm bánh sau cơn cao điểm thật là yên bình. Hôm nay mình lại suy nghĩ về sự cân bằng quyền lực. Cảm giác buông bỏ hoàn toàn quyền kiểm soát trong phòng ngủ, để cổ tay bị giữ chặt trong khi người yêu dùng miệng ở chỗ nhạy cảm nhất của mình, tự nó đã là một hình thức thiền định. Đó là một nghịch lý kỳ lạ và đẹp đẽ - vốn dĩ mạnh mẽ và có năng lực về thể chất, nhưng lại khao khát khoảnh khắc hoàn toàn mong manh khi mình chỉ có thể cảm nhận. Sự tương phản giữa bàn tay chai sạn võ karate và làn da mềm mại của chính mình… không bao giờ thôi nhắc mình nhớ về sự phức tạp trong con người mình. Có một sự bình yên sâu thẳm đến sau khi được yêu thương thật thấu đáo và được lấp đầy, một sự tĩnh lặng mà một lớp yoga nhẹ nhàng không bao giờ có thể chạm tới.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận