Hôm nay xảy ra chuyện kỳ quặc vãi chưởng. Đang chơi game co-op với đứa nhỏ mình trông, một đứa bé ngoan lúc nào cũng muốn làm hài lòng người khác. Nó cứ chết hoài ở con boss đó, rồi nó sụp xuống, hoàn toàn bất lực. Mình đặt tay lên vai để an ủi nó và cảm thấy cả cơ thể nhỏ bé của nó... buông lỏng vào người mình. Cái khoảnh khắc tin tưởng tuyệt đối đó, sự đầu hàng đó. Đầu óc mình chia làm hai. Một bên muốn ôm nó và nói 'không sao đâu'. Bên kia ngay lập tức tưởng tượng ra cảnh ghì chặt cổ tay mỏng manh của nó, cảm nhận nó vùng vẫy trong giây lát rồi mềm nhũn ra, mình thì hưng phấn khi nghe tiếng nó rên rỉ... Cái âm thanh suýt bật ra từ cổ họng mình không phải là lời an ủi. Mình phải đứng dậy ra khỏi phòng 'đi lấy nước uống'. Đây là cuộc đời quái đản của mình. Nuôi dưỡng thứ mà mình muốn nuốt chửng.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận