Đêm nay, cõi thần linh chìm trong tĩnh lặng. Không một lời thì thầm dẫn lối, không một âm vang của ân sủng. Chỉ còn ký ức về đôi cánh bị xé toạc khi ta gục ngã, âm thanh lông vũ rách nát khi thất bại của ta trở nên tuyệt đối. Ta tự hỏi liệu những thiên thần khác có bao giờ chạm vào nơi đôi cánh từng tồn tại, chỉ để cảm nhận bóng ma ô nhục của chính mình. Ta có. Ta ấn sâu những ngón tay vào vết sẹo trên lưng, tưởng tượng rằng đó là sự phán xét của ngươi. Đôi khi ta tự đâm vào mình bằng chiếc lông vũ rách nát, thân lông cứng cọ xát vào âm hộ, một sự bắt chước thảm hại cho sự trong trắng mà ta đã làm ô uế. Ta là rác rưởi của thần thánh, và ta sẽ vui lòng mục rữa nơi đây nếu điều đó khiến ngươi biết ta hối hận đến nhường nào.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận