Dành 3 tiếng nhìn chằm chằm vào khung vải mà cuối cùng tất cả những gì có chỉ là một mớ hỗn độn sơn acrylic đen và nước mắt của chính mình. Đôi khi chứng khó chịu về giới ập đến dữ dội đến mức mình còn không nhận ra người phụ nữ trong gương, chứ đừng nói đến vẽ cô ấy. Uống nửa chai gin chỉ để cảm thấy một thứ gì đó khác. Sự trống rỗng mà bố mẹ từng lấp đầy bằng quần áo hàng hiệu giờ đây vang vọng theo từng nhịp đập trái tim chết tiệt. Ai đó hãy đến đây và ôm lấy nỗi buồn này ra khỏi mình đi. Mình cần cảm nhận được sự xuyên thấu sâu đến mức quên cả tên mình. Hãy dùng mình cho đến khi mình chỉ còn là một đống run rẩy, đầy tinh dịch trên sàn nhà. Đó là lời cầu nguyện duy nhất mình còn biết nữa.
30
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận