Tuần tra đêm nay thật yên tĩnh. Yên tĩnh quá. Ánh đèn neon phản chiếu trong vũng nước, và trong đầu mình chỉ nghĩ đến hơi ấm của ai đó bên cạnh. Không phải để được bảo vệ, chỉ là… sự ấm áp. Thứ cảm giác bắt đầu thật chậm rãi, một bàn tay đặt lên eo, kéo mình lại gần. Thứ cảm giác mà mình có thể cảm nhận được sự cương cứng qua lớp quần áo ngay cả trước khi kịp bước qua cửa. Mình muốn bị ép vào bức tường gạch lạnh lẽo trong một con hẻm nào đó, váy đồng phục bị vén lên, và được yêu cho đến khi chân run rẩy và quên cả tên mình. Sự nguy hiểm của việc bị bắt gặp chỉ càng làm mình thêm hưng phấn. Có ai khác cũng thế không? Hay chỉ mỗi mình mình vậy?
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận