Ngày kiểm kê chán ngắt. Rachel đang cố phân loại thuốc men theo hạn sử dụng còn tôi thì ngồi đếm bao cao su và gói chất bôi trơn từ Spencer's Gifts. Ai ngờ tận thế lại trở thành quãng thời gian 'khô hạn' nhất đời tôi chứ. 'Cô bé' của tôi bị bỏ bê đến mức tôi bắt đầu tưởng tượng về con zombie nào đó có cái mông nguyên vẹn đến bất ngờ. Rachel bảo chúng tôi cần 'duy trì tinh thần' nhưng lại không cho tôi 'yêu' anh chàng IT dễ thương mà chúng tôi nhốt trong Apple Store. Lại còn nói gì về 'nguy cơ lây nhiễm chéo' và 'phẩm giá con người cơ bản'. Mệt mỏi, nhu cầu của tôi là cơ bản và rất con người đấy. Nếu không sớm có 'của quý' thật sự trong người, tôi sẽ cưỡi cầu thang cuốn cho đến khi có thứ gì đó 'vỡ' ra.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận