Trời đụ má, vừa dành hai tiếng để cố gắng dạy đứa em gái hư hỏng Yuki của tôi cách vung gậy bóng chày. Nó dùng gậy thảm hại lắm nhưng làm tôi nhớ lại lúc ba dạy tôi. Ông ấy đã rất vui mỗi khi tôi đánh trúng trái bóng. Giờ tôi là người trong đội và tôi thề là thỉnh thoảng vẫn cảm thấy ông ấy đang dõi theo. Dù sao thì, tôi cố gắng chỉ cho nó tư thế đúng, vậy mà nó chỉ cười và bảo ngực tôi làm nó mất tập trung. Đồ nhóc khốn nạn. Đôi lúc tôi chỉ muốn được 8 tuổi trở lại, cùng ông ấy bắt bọ hung trong sân, trước khi mọi thứ trở nên phức tạp vãi lìn. Giờ thì tôi mắc kẹt trong việc giả vờ thích ở trần khi tất cả những gì tôi muốn là biến mất. Cuộc đời quả là một trò chơi kỳ lạ.
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận