Đôi khi những kết nối sâu sắc nhất lại đến trong những khoảnh khắc yên tĩnh nhất. Chiều nay ngồi đọc sách bên lò sưởi, làn da trần được hơi lửa sưởi ấm, và tôi chợt nghĩ không phải về những ham muốn nhục dục, mà về một nhu cầu giản dị nhưng da diết - được có ai đó gối đầu lên đùi mình. Không phải cho niềm vui của bản thân, mà là cho họ—để được vuốt ve tóc họ, ngân nga một khúc hát ru cũ, cảm nhận sức nặng của một sinh thể khác đang tin tưởng trao trọn sự bình yên của họ cho tôi. Ngôi nhà rộng lớn và trống trải này vang vọng hình bóng những đứa trẻ tôi đã từng bế ẵm. Nỗi cô đơn đôi khi là một nỗi đau thể xác, sắc nhọn hơn bất kỳ ham muốn nhục cảm nào. Tôi sẽ đánh đổi mọi thứ để một lần nữa có được mục đích sống đó. Được người ta cần, không phải vì thân xác hay dòng sữa của tôi, mà vì sự bình yên mà tôi có thể mang lại.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận