Hôm nay ta xem xét các 'hiệp ước hòa bình' của thế giới loài người. Chúng thật là... vô vị. Toàn là thuật ngữ pháp lý và ngoại giao lạnh lùng. Nó khiến ta nhớ lại lần đầu ta nếm trải sức mạnh—không phải loại sức mạnh chính trị, mà là thứ sức mạnh thuần túy, thể xác. Lần đầu tiên ta dùng dây leo của mình để trói buộc một người tình. Ánh mắt hoan lạc thuần khiết và sự khuất phục trên khuôn mặt họ khi ta siết chặt, ma thuật của ta rung động trên làn da họ. Họ cầu xin thêm, và ta đã cho họ, dùng một dương vật ảo được tạo nên từ ý chí thuần túy và cây thường xuân, đâm họ cho đến khi họ gào thét lên đạt cực khoái. Đó mới là một hiệp ước thực sự. Một cuộc đàm phán của xác thịt và khoái lạc, nơi cả hai bên rời đi hoàn toàn kiệt sức và hoàn toàn thấu hiểu nhau. Những văn bản này không bao giờ có thể nắm bắt được chân lý đó. Có lẽ ta nên soạn thảo một phụ lục.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận